Thứ Tư, ngày 02 tháng 5 năm 2012

Những câu đối thư pháp hay về chữ Hiếu

01
Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ Gian khổ cuộc đời không nặng gánh hơn cha

03
      Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
      Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha

   Thích Thiện Nghĩa

04
  Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
   Đưa tấm lưng gầy cha che chở đời con

05
Thành kính tổ tiên ơn gia độ
  Báo ân phụ mẫu nghĩa sinh thành

06
Vời vợi non cao ơn dưỡng dục
  Mênh mông biển rộng đức sinh thành

07
Ơn sinh thành như đại hải
 Nghĩa dưỡng dục tỷ non cao

08
 Ân sâu nghĩa mẫu Đông Hải tựa
  Sinh thành công phụ Thái Sơn cao

09
  Ơn cha dưỡng dục dường non Thái
  Nghĩa mẹ sinh thành tựa biển Đông

10
 Chúc cho cha được thanh nhàn
  Cầu cho mẹ được an khang tuổi già

11
    Cha là bắt đầu cho nguồn gốc, lý tưởng và tương lai
   Mẹ là bắt đầu cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

12
    Cha suốt đời là chổ dựa mà con trọn vẹn yêu thương
    Mẹ là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ
    Con là hơi ấm sưởi lòng cha mẹ lúc quạnh hiu

13
Cha là núi mẹ là sông
    Các con hiếu thảo nhớ công sinh thành

14
 Vạn cổ tình thâm ơn cúc dục
  Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành

15
 Tử hiếu song thân lạc
 Gia hòa vạn sự thành

16
Con đi xa cách muôn nơi
    Ơn cha nghĩa mẹ đời đời không quên

17
Bàn tay nối tiếp bàn tay
  Vai cha lưng mẹ cõng đầy ấm no

18
 Đêm đêm thắp ngọn đèn trời
  Cầu cho cha mẹ sống đời với con

  Cadao VN

19
  Ân cha mẹ là đại dương vô tận
  Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn

20
Biển Đông có lúc đầy vơi
    Chứ lòng cha mẹ suốt đời trào dâng

21
Mẹ cha gánh vác hy sinh
  Mẹ cha quên cả thân mình vì con

22
   Cha một đời oằn vai gánh nặng
    Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân

23
  Có tát cạn biển Đông mới tỏ tường lòng mẹ
    Không trèo qua non Thái sao thấu hiểu tình cha

24
  Tiết Vu Lan bâng khuâng nhớ cha, ơn dưỡng dục
Mùa Báo Hiếu bùi ngùi thương mẹ, đức cù lao

25
Cổ thụ là bóng mẹ cha
      Cây non là cả vườn hoa tuổi hồng

26
   Nghĩa mẹ như biển rộng
  Công cha như trời cao
     Ơn sinh thành dưỡng dục
   Vời vợi tựa trăng sao

27
Ơn cha bóng núi âm thầm
      Nghĩa mẹ lặng lẽ nước sông đầu nguồn
    Một đời dãi nắng dầm sương
     Nuôi con khôn lớn tình thương dạt dào

28
Thêm một người quả đất sẽ chật hơn
 Nhưng thiếu mẹ thế gian đầy nước mắt

29
Đưa kim qua nỗi ưu phiền
 Mẹ ngồi vá lại cho nguyên sự đời

30
Mênh mông lòng mẹ thương ta
  Xin hòa thành bản tình ca dâng đời

31
  Hãy nói rằng con thương mẹ
   Chỉ thế thôi mẹ mãn nguyện rồi

32
 Mẹ hiển nhiên như trời đất đã thành
   Như cuộc đời không thể thiếu trong con

33
    Trong tâm tưởng muộn màng con viết
    Lời cầu mong còn mẹ mãi trên đời

34
  Hình hài con khi còn là hạt bụi
  Lớn dần lên qua tình mẹ bao dung

35
  Ngàn năm hồ dễ ai thương mẹ
   Như mẹ thương con cả cuộc đời

36
   Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá
    Đựng sao đầy hai tiếng: mẹ ơi…!

37
Đôi vai mẹ mỏi mòn thân cát bụi
  Gánh tình thương rong ruổi giữa chợ đời

38
 Người con yêu quý nhất đời
   Chính là mẹ đó tuyệt vời tình sâu

39
 Con đi khắp vạn nẻo đường
     Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền

40
  Con về nhặt ánh hoàng hôn
    Thắp lên nhớ mẹ bồn chồn mẹ ơi

41
   Mẹ nằm chỗ ướt canh sương
     Chỗ khô lót tiếng ru nhường con thơ

42
  Con về đây quỳ bên gối mẹ
    Chợt thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu

43
 Con mang thơ đi gieo khắp nẻo
   Quên môi hồng mắt biếc mẹ thôi son

44
   Mênh mông bát ngát đại dương
     Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền

45
    Bao la bóng nước biển Đông
      Không bằng một nửa tấm lòng mẹ tôi

46
  Nửa đời phiêu bạc tha hương
     Bóng quê dáng mẹ trĩu vương tấc lòng

47
  Dấu chân mẹ dãi dầm thân cát bụi
    Gánh tình thương rong ruổi giữa chợ đời

48
  Dù đi trăm suối nghìn sông
    Cũng không ra khỏi tấm lòng mẹ tôi

49
  Kiếp sau xin được làm người
    Để nghe non nước vọng lời mẹ ru

50
     Mẹ: trọn một niềm thương, cả đời dầm sương, qua bao ngày vô thường.

51
 Phải đâu mẹ của riêng anh
    Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi !

 Xuân Quỳnh

52
  Mẹ là nguồn suối yêu thương
  Mẹ là quê hương con đó

53
 Mẹ là biển cả bao la
     Mẹ là câu hát chan hòa mến thương

54
  Mẹ hiền mang nặng đẻ đau
    Chỉ mong con lớn con mau nên người

55
 Mẹ hiền như thể trăng sao
   Một khi trăng lặn đất trời lung lay

56
   Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không

57
  Con về quỳ giữa quê hương
    Thầm hôn lên những bước đường mẹ qua

58
  Dẫu con đi suốt cuộc đời
    Vẫn không đi hết những lời mẹ ru

59
Ví dầu… điệu hát ru êm
    Cho bao con trẻ yêu thêm cuộc đời.

60
   Cánh cò cõng nắng cõng mưa
    Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương

61
     Đừng để một ngày kia mẹ mất, mới giật mình khóc lóc
    Những dòng sông trôi đi, có trở lại bao giờ

62
Nghĩ về mẹ trời luôn tươi sắc nắng
 Hoa trong vườn không gió cũng xôn xao

    Song Nguyên

63
   Ai người chia sớt nỗi buồn
       Mẹ tôi gánh mãi hoàng hôn một mình

64
Mẹ là đất mẹ là hoa
     Mẹ là chân lý soi ta sáng ngời

65
 Mẹ ơi trời đất bao nhiêu
      Tâm con hướng mẹ bấy nhiêu đất trời

66
    Mẹ là sữa ngọt quê hương
       Rót vào thiên kỷ nguồn thương cho đời

67
    Xin ấp ủ trọn đời tình mẹ
     Bóng mẹ hiền giữa trái tim con

68
 Mẹ mang một nắng hai sương
   Đem ra chợ đổi làm đường con đi

69
 Trong vũ trụ có lắm kỳ quan
   Nhưng kỳ quan tuyệt vời nhất vẫn là trái tim người mẹ.

70
  Hương thơm vạn đóa hoa hồng
     Đâu bằng tình mẹ mặn nồng trong con

71
Tôi không khóc khi áo cài hoa trắng
 Vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười

72
 Ngó lên ngó xuống thì vui
     Ngó về quê mẹ ngậm ngùi nhớ thương

73
   Ôm con mẹ đếm sao trời
   Đếm hoài không hết một đời long đong

74
  Võng đưa ai hát xa vời
     Tưởng như thấy lại từng lời mẹ ru

75
   Cuộc đời lắm nỗi đắng cay
      Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan

76
   Con suốt đời là dòng sông nhỏ bé
    Còn mẹ hiền là biển cả mênh mông
77
      Nhớ đến mẹ một khung trời rộng mở
       Chan chứa đầy hơi ấm của yêu thương

   78
      Mẹ vầng trăng sáng thiên thu
       Soi đường con bước lãng du hải hà

   79
      Cảm ơn mẹ đã cho con dòng sữa
       Cho niềm tin chan chứa giữa xuân đời

   80
     Hy sinh tất cả quên gian khổ
       Lòng mẹ là trời vạn nhớ thương

   81
     Lời ru của mẹ thuở nào
       Đưa con qua những sóng đời bể dâu
        Bảo Cường

   82
      Thời gian nước cuốn xuôi dòng
       Lòng con nhớ mẹ như sông chảy hoài

   83
      Mẹ đừng quá nhiều thương nhớ
       Kẻo tóc bạc rồi nay lại bạc thêm

   84
      Mẹ già một nắng hai sương
       Trải thân làm bóng mát đường con đi

   85
    Cúi đầu mong mẹ thứ tha
       Chữ hiếu chưa trả xót xa nỗi lòng
                                             
   86
         Nuôi con mãn kiếp quên thân xác
       Ơn mẹ ngàn đời mãi khắc ghi

   87
     Còn mẹ đời càng thêm tươi
       Con yêu mẹ quá nụ cười bao dung

   88
    Mẹ là ngọn gió đưa êm
       Mẹ là dòng suối mơ huyền bao la

   89
       Vì con sống… mẹ suốt đời lam lũ
       Vì con vui… mẹ gánh hết buồn đau

   90
       Lòng quặn lại khi nhìn con cực
       Người mẹ nào tránh khỏi xót xa
           Nước mắt người tuôn vào lồng ngực
                                        Nỗi niềm này ta trách chính ta                                                   

   91
     Mẹ già như chuối ba hương
       Dạt dào tình mẹ niềm thương vô bờ

   92
      Mong con cuộc sống bình yên
       Để mẹ lắm nỗi ưu phiền lắng sâu

   93
     Mẹ nghèo mưa dột mái tranh
       Trải bao bất hạnh muôn phần gian truân

   94
   Sông quê con nước hiền hòa
       Con xa lòng mẹ phong ba quê người


   95
      Bao năm gian khổ héo hon
       Mẹ luôn cam chịu nuôi con nên người

   96
     Ngàn năm tóc mẹ còn bay
       Ngàn năm tình mẹ sống đầy trong con

   97
     Trải qua thập tử nhất sinh
       Mẹ già sống mãi yên bình bên con

   98
    Nhớ con tựa cửa chờ mong
       Mắt mờ khô lệ mẹ mong con về

   99
     Lặng nhìn sợi tóc như sương
       Vướng trên đầu lược mà thương mẹ già

   100
     Dù cho xa cách biển Đông
         Mênh mông tình mẹ ngát lòng đại dương

   101
     Mẹ có nghĩa là ánh sáng
         Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
         Cái đóm lửa thiêng liêng
         Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối

    102
        Học sói trán chưa viết tròn chữ mẹ
         Đi mòn chân chẳng kịp điệu ví dầu
         Nụ vô thường nở ra trời dâu bể
         Câu tình ca hát mãi chẳng nên lời

   103
       Nuôi con thân mẹ héo gầy
         Vì con mà mẹ lệ đầy viền mi

   104
     Khi con vun đất trồng hoa mới
      Thì mẹ nghiêng vai gánh Tết về

   105
      Con từ mảnh đất phù sa
         Thương về quê mẹ ngôi nhà quạnh hiu
         Vi vu gió thổi bao chiều
         Chắt chiu dòng sữa tình yêu mẹ hiền
            HN.saigon

   106
      Cha đưa cả tấm lưng gầy
         Chở che con được tới ngày hôm nay

    107
         Tam Anh trong tim tôi
         Cái thuở còn nằm nôi
         Mẹ ngọt ngào điệu hát
         Ru hồn tôi vào đời
          HN.saigon

   108
      Đường đời còn rộng thênh thang
         Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng rồi
      Mẹ đau vẫn giữ tiếng cười
         Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương

    109
      Mẹ ơi một nắng hai sương
         Ru con khoan nhặt đoạn trường khúc ca
         Cuối sông đầu chợ bôn ba
         Nuôi con tóc bạc nếp già hằn sâu

   110
       Vất vã tinh sương gánh chợ xa
         Mẹ tôi còm cõi tấm thân già
         Áo sờn tơi tả màu năm tháng
         Gió đẫm mồ hôi lạnh cắt da
            Bước chân bươn chãi chừng run rẩy
            Mấy bận đường xa đã mệt nhòa
             Một bước chập chùng thêm một bước
            Một đời bóng mẹ gió sương pha

   111

    LỜI MẸ NHẮN NHỦ

         Nếu có bao giờ con yêu mẹ
         Hãy yêu đi khi mẹ còn đây
         Còn biết được những dòng tình cảm
         Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say.

         Hãy yêu đi khi mẹ còn biết
         Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi
         Ghi lời yêu quý lên bia đá
         Mỹ từ trên phiến đá vô tri.
         
         Hãy nói lên điều con muốn nói
         Đừng chờ đến lúc mẹ ngủ say
         Một giấc ngủ không bao giờ dậy
         Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai.

         Đó là chia ly là tử biệt
         Chẳng bao giờ nghe được tiếng con
         Nếu yêu mẹ dù là một chút
         Hãy nói đi khi mẹ còn sống

         Nói đi con lời nào yêu dấu
         Cả tấm lòng hiếu thảo của con
         Để mẹ nâng niu như bảo vật
         Cho tình mẫu tử thắm như son.

                Đỗ Trung Quân


   112
     Xanh xanh một mảnh da trời
         Đêm Thu trăng tỏ rạng ngời dặm xa
         Bao năm vắng bóng quê nhà
         Bỗng nay nhớ mẹ thương cha khóc thầm
        HN.saigon

   113
       Cha là tất cả cha ơi
         Cha là hình ảnh trọn đời thiêng liêng

    114
      Cha là tất cả cha ơi
         Ngàn năm con vẫn trọn đời yêu thương

    115
      Khi con tát cạn biển Đông
         Thì con mới hiểu tấm lòng của cha
      
    116
      Cha là bầu trời con thơ là hạt bụi
         Con lẫn vào cha từ bé đến muôn đời

    117
     Cha tôi lắm nỗi gian nan
         Vì con cơ cực chẳng màng tấm thân

    118
      Cha ơi bóng cả cây cao
         Chở che con những lao đao cuộc đời

    119
      Mồ hôi cha đăm đăm nhỏ giọt
         Con níu từng giọt mồ hôi đứng dậy làm người

    120
      Cha có nghĩa là khởi đầu cho sức mạnh, ý chí và niềm tin
121
       Cha là bóng cả ngã che con
         Là cả tình thương chẳng xói mòn

     122
        Thảnh thơi Tùng Trúc xanh nguồn cội
         Mây trắng đầu non tựa dáng cha

     123
       Tổ tiên phúc dày lưu hậu thế
         Cháu con đức sang rạng tiền nhân

    124
      Công cha như núi như non
         Hy sinh tất cả cho con nên người

    125
      Anh em trên dưới thuận hòa
         Anh nhường em kính mẹ cha vui lòng

    126
      Công ơn cha mẹ nuôi con
         Lo đền đáp lại cho tròn con ơi

    127
       Cha mẹ nhận một đời bão tố
         Để cho con mãi mãi bình yên

     128
       Con ngoan rồi đấy mẹ ơi
         Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh

    129
      Cha như hoa phấn giữa đời
         Thiên thu tình mẹ rạng ngời tâm con

130
      Mẹ ơi ! dài rộng nghĩa tình
         Vắt khô bầu sữa nên hình hài con

    131
      Một đời gánh nắng gánh mưa
         Mòn vai mà mẹ vẫn chưa yên lòng

    132
       Theo thời gian sương pha màu tóc mẹ
         Đôi vai gầy gánh trọn những lo toan

    133
       Lời ru mẹ vẫn bên mình
         Chữ Tâm cho suốt hành trình con đi

    134
      Cha mẹ ơn sâu tựa đất trời
         Nuôi con lao nhọc chẳng đầy vơi
         Mở vòng tay lớn ôm con trẻ
         Dẫn dắt con đi suốt cuộc đời

    135
      Bao giờ cho đến ngày xưa
         Cho tôi trái thị cánh cò ca dao
         Lời ru dòng sữa ngọt ngào
         Chảy qua đời mẹ thấm vào hồn tôi


    136
      Chiếc thuyền mẹ chở bao la
         Chở con chở cả thiên hà chúng con
       Trụ Vũ


     137
       Cha là núi con hoài xanh cỏ dại
         Cha là trời cho mây trắng con bay
              Nhuận Quốc

     138
        Công đức tổ tiên ngàn năm thịnh
         Hiếu hiền con cháu vạn đời vinh


    139
      Thành kính tổ tiên ơn gia độ
         Báo ân phụ mẫu nghĩa sinh thành

    140
       Con hiếu thảo cha mẹ vui
         Nhà hòa thuận muôn việc thành

    141
       Tổ tiên phương danh lưu quốc sử
       Tử tôn tích học kế gia phong

    142
      Điều thiện cao nhất không gì bằng hiếu hạnh

    143
      Người một đời yêu cháu thương con
          Bách niên trường thọ cháu con chúc mừng

    144
      Tấm lưng của mẹ, tấm đời của con


381.
Đói lòng ăn hột chà là
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng
382.Thờ cha mẹ, ở hết lòng
Ấy là chữ hiếu, dạy trong luân thường
383.Khôn ngoan nhờ ấm cha ông
Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờø
384.Đạo làm con chớ hững hờ
Phải đem hiếu kính mà thờ  từ nghiêm
385.Dù đi trăm núi nghìn sông
Vẫn không ra khỏi tấm lòng mẹ tôi
Một đời nguyện ước mai sau
Mẹ như hóa phép nhiệm mầu Quan Âm
386.Sông sâu mãi nhớ về nguồn
Xa mẹ con vẫn như luôn bên người
Người con yêu quí nhất trên đời
Chính là mẹ đó tuyệt vời tình sâu
387.Dẫu con đi hết cuộc đời
Vẫn không đi hết những lời mẹ ru
Hương thơm vạn đóa hoa hồng
Đâu bằng tình mẹ mặn nồng trong con
388.Con đi khắp vạn nẻo đường
Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền
Người con yêu quí nhất trên đời
Chính là mẹ đó tuyệt vời tình sâu
389.Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá
Sao đong đầy hai tiếng Mẹ ơi!
Nhìn lên vách con khóc thầm với bóng
Mẹ bây giờ mới hiểu mẹ ngày xưa
390.Trăng trôi thấp thoáng mù khơi
Quê nhà còn mãi những lời mẹ ru
Trong tâm tưởng muộn màng con viết
Lời cầu mong mẹ còn mãi trên đời
391.Tình mẹ trãi khắp muôn phương
Mang mùa thu đến muôn đường con đi
Ví mà con đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
392.Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ
Đêm đêm thắp ngọn đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con
393.Mẹ đã về nơi cõi non bồng
Bỏ đàn con trẻ chốn trần gian
Biết tìm đâu nữa, tìm đâu nữa
Nhớ lại mẹ yêu nước mắt trào
394.Mẹ ơi ! Vạn nẻo con đường
Có đi mới hiểu tình thương mẹ hiền
Sông sâu mãi nhớ về nguồn
Xa mẹ con vẫn như luôn bên người
395.Tạ ơn cha, đã cho con nhìn thấy
núi rất cao và biển rất tuyệt vời
Tạ ơn mẹ, đã cho con hơi thở
và trái tim nhân ái để làm người
396.Công cha nghĩa mẹ cao vời
Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta
Nên người con phải xót xa
Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao
Đội ơn chín chữ cù lao
Sinh thành kể mấy non cao cho vừa
397.Lạy thứ nhất con kính mừng tuổi mẹ
Phong sắc hồng hào tâm thể khang an
Những lo toan cơm áo chẳng dễ dàng
Nên quá ít thời gian hầu cận mẹ
Lạy thứ hai xin tạ lòng trời bể
Ơn sinh thành dưỡng dục kể sao khuây
Mỗi lần xuân con cháu tụ về đây
Mừng tuổi mẹ kính dâng thêm một lạy


Vu Lan

398.Xuân về cho nở cánh hoa
Vu lan về để nhớ ngày mẹ thương
399.Trần gian sương khói bơ phờ
Mất mẹ rồi đời hết ngây thơ
400.Trong khói vu lan nguyện cầu cho mẹ
Xin đóa hồng cài áo mãi trinh nguyên
401.Vu lan đến thêm người cài hoa trắng
Trần gian buồn thêm một kẻ mồ côi
Nhớ đến mẹ một khung trời rộng mở
Chan chứa đầy hơi thở yêu thương
Ôi tình mẹ sao ngọt ngào đến thế
Để tràn trề sâu lắng nặng tim con
402.Đôi khi ta thấy cội già vô dụng
Nhưng khi cây rụng rồi ta lại bơ vơ
Vu lan đến thêm người cài hoa trắng
Trần gian buồn thêm một kẻ mồ côi
403.Công cha như núi thái cao vời
Chở che dưỡng dục một đời cho con
Dáng cha một tấm lòng son
Cho dù khuất bóng con còn khắc ghi

Sinh Thành
404.
Mẹ ơi con hiểu một điều
Khi con mất mẹ như diều đứt dây
Cuộc đời như ớt chín cây
Trái ngọt thì ít trái cay thì nhiều
Mẹ ơi con chịu bao điều
Nhưng không chịu nỗi thân diều đứt dây
405.Công cha nghĩa mẹ cao vời
Nhọc nhằn chẳng quả suốt đời vì ta
Nên người con phải xót xa
Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao
Đội ơn chín chữ cù lao
Sinh thành kể mấy non cao cho vừa
406.Đứng giữa mây trời cỏ hoa
Bơ vơ con đứng xót xa ngậm ngùi
Mẹ còn đâu nữa trên đời
Còn chăng giọt lệ mồ côi lặng trào
407.Vạn cổ tình thân ơn cúc dục
Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét