About

Pages

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Gió lay sậy trắng ven bờ . Thuyền ai thấp thoáng lững lờ bóng trăng .

 

Gió lay sậy trắng ven bờ .

 Thuyền ai thấp thoáng lững lờ bóng trăng . 

 


Trời đất bao la, vạn vật hữu linh. Kẻ sĩ trọng bách tùng nơi vách đá, người đời chuộng mẫu đơn

 chốn lầu son. Riêng ta nay, nhìn ra bãi tựa bờ sông, thấy loài sậy rậm rì trong gió, lại cảm khái

 cho cái đức của người quân tử. Bèn hạ bút làm bài phú này.

 

Kìa xem loài sậy,

Mọc chốn thủy vân.

Rễ cắm sâu vào lòng đất cát,

Thân vươn cao đón ánh dương tân.

Chẳng tranh nồng khoe sắc chốn hồng trần,

Chẳng nhờ vả vun trồng tay kẻ thế.

Sống lặng lẽ bên bờ sông, góc bể,

Chịu sương sa, dầm dãi bóng trăng tàn.

Gặp bão giông, muôn ngọn sóng thét vang,

Cây đại thụ ngã mình vì ngạo nghễ.

Sậy mảnh mai, nương theo chiều gió thổi,

Uốn cong thân mà chí chẳng hề lay.

Gió lặng rồi, lại đứng thẳng uy nghi,

Giữ tiết tháo giữa đất trời lồng lộng.

Lá sắc tựa gươm, cắt ngang làn sương mỏng,

Ruột rỗng thông suốt, tựa lòng dạ khiêm cung.

Chẳng giữ tà tâm, chẳng chứa oán thù chung,

Sống thanh bạch, giữa dòng đời vẩn đục.

Thu lại về, hoa bạc trắng như bông,

Phất phơ bay, ngạo nghễ với thu phong.

Không rực rỡ, nhưng thanh cao thanh khiết,

Tựa tóc bạc của hiền nhân triết triết,

Nhìn cuộc đời bằng ánh mắt bao dung.

Nghe danh

Người quân tử ở đời cũng vậy.

Lúc đắc thời chẳng kiêu ngạo tự cao,

Gặp vận hạn biết tùy cơ ứng biến.

Nhu mà cương, tùy uốn khúc chẳng hèn,

Trọng chữ thời, giữ tấm lòng chính trực.

Bởi thế mới hay:

Vóc dáng gầy guộc mà khí phách kiên cường,

Sống đời giản dị mà đức độ ngát hương.

Viết một chương đốm lửa bãi sông xa,

Học loài sậy, giữ trọn đạo can trường!



 đã tạo 4-6-2026

0 nhận xét:

Đăng nhận xét